Đi tìm tuyết ở Hieizan

Với mong ước nhỏ nhoi của cô em ngang hông là “được ngập mặt trong tuyết”, một ngày đầu tháng 2, chị em xách ba lô lên và đi kiếm tuyết. 

Ban đầu dự định đi Shirakawa-go, nhưng hơi xa, chi phí mắc. Đang lưỡng lự nghĩ suy thì tình cờ nhặt được tờ rơi “Mùa đông – Ánh sáng ở núi” ngoài ga. Tờ rơi quảng cáo về nơi có tên là Hieizan. 

Chưa từng nghe tên đến nơi này bao giờ. Sau khi tra cứu thì thấy khá thú vị nên đã quyết định đến đây.

Nhật ký hành trình : 

– Dù đã lên kế hoạch là 8g sáng lên tàu đi, nhưng ngủ nướng no say tới 9h mới ra khỏi nhà. 

– Bắt tàu từ ga Osaka đến ga Hiezan – Sakamoto. Nhưng không có tàu thẳng 1 chuyến, nên phải đổi ga tại Yamanashi.

– Tại Hieizan – Sakamoto đón xe buýt đi tới trạm cáp treo Sakamoto. ( vé xe 230 yên) 

– Mua vé cáp treo giá 1620 yên / 1 chiều để lên khu đỉnh núi. Nếu không muốn lội bộ xuống núi thì nên mua vea hai chiều luôn cho tiện. Chuyêan cuối cùng từ núi về là 5 giờ chiều. 

Tàu chạy cứ 30 phút có 1 chuyến, lúc chúng tôi đến là chuyến trước vừa chạy xong nên phải đợi.

Tuy thời tiết khá lạnh, nhưng giữa nhà ga có lò sưởi nên cũng “ấm áp”

Ngoài đường tàu chạy có 2 làn cáp treo, 1 làn đi lên và một đi xuống. Bánh lái điều khiển nằm ở hai đầu, nhưng hàng ghế lại chỉ hướng xuống ( 1 hướng) nên khi đi lên cảm giác cứ như đang bị kéo ngược lại.

Và khi tàu lên cao thì hướng nhìn xuống lại khiến cảm giác hơi sợ vì độ cao cứ tăng dần.

Hôm đó ở nhà ga Sakamoto không có tuyết, thời tiết cũng không có tuyết rơi. Nhưng khi lên tới đỉnh núi thì trước mặt chúng tôi là ….. một màu trắng xóa của tuyết – pha xanh thẳm của trời, ngay tại vị trí trạm cuối đó thì lại có đài ngắm, từ đài ngắm đó nhìn ra xa là hồ Biwa rộng lớn.

Sau khi thỏa sức với hình – ảnh – tự – sướng chúng tôi lết bộ lên núi.

Một bên là sườn núi – một bên là vực sâu với cây cối um tùm. Tuy nhiên lại không hề thấy sợ mà chỉ có một cảm giác duy nhất đó là “dường như đang tiến dần vào tiên cảnh”

Hai bên phủ đầy tuyết trắng, phần tuyết người ta đã dọn gọn lại để có đường cho khách du lịch đi cứ chất đống cao ở hai bên đường khiến chúng tôi thật sự phấn khích. Những bức hình cùng tuyết cứ thế tăng lên.

Ở đỉnh núi này là một cụm các chùa Phât giáo lớn nhỏ, được gọi là cum thiền viện Enryaku-ji.

Đây là cụm thiền viện lâu đời (được xây từ thời Heian – 767~822) , một trong những cái nôi của Phật giáo Nhật Bản. Đồng thời, những Enryaku-ji cũng được xếp vào danh sách những di sản thế giới của UNESCO.

Để vào tham quan các chùa trong khu vực thiền viện thì phải mua vé  là 1800 yên. Phần tiền này là để trùng tu và bảo dưỡng di tích ở đây.

Tuy đã qua nhiều năm, nhưng các di tích được bảo tồn khá tốt, ở đâu nhìn cũng sạch sẽ, mới đẹp.

Cái nắng dịu dịu phản chiếu lên những mảng tuyết trải dài lấp lánh như tinh thể pha lê của thượng giới. Mái chùa cong cong, cột sơn son thếp vàng, cửa – vách chạm trổ tinh vi. Mùi hương trầm thoang thoảng. Chốc chốc lại có tiếng chuông vang lên. Cả cái quang cảnh đó làm lòng người như lắng xuống. Đâu đó những mệt mỏi, những lo toan phút chốc bỗng rời đi. Để lại cảm giác khoan khoái khó tả.

Một ngày đã gặp được tuyết và tìm thấy được cả “bình yên”.

Be the first to comment

Leave a Reply