Câu chuyện về bát mỳ soba cuối năm

Như đã hứa thì chúng mình sẽ đăng tải “Một bát mì Kake-soba” của tác giả Ryohei Kuri, được bạn ‘Tầng trệt’ thực hiện phần dịch. Đây là phiên bản gốc của một trong ba câu chuyện nằm trong quyển sách ‘Một bát mì Udon’ mà Yoongi có nhiệm vụ phải đọc và viết báo cáo vì thua trong tập Run ep.37 tuần vừa qua, cũng là cuốn sách mà cậu ấy bảo có vẻ như đã từng đọc qua lúc còn nhỏ. Khi dịch sang bản Hàn, thì tên loại mì Soba của Nhật đã được chuyển thành Udon của Hàn, nhưng toàn bộ nội dung được giữ nguyên.

Câu chuyện cũng rất ngắn nhưng thực sự rất ấm áp và đáng đọc, hi vọng các cậu có thể thưởng thức nó.

❝Câu chuyện diễn ra vào ngày 31 tháng Mười hai, hay còn gọi là Giao Thừa, tại một cửa tiệm mì soba tên là ‘Hokkaitei’ ở Sapporo, Hokkaido. Với mỗi tiệm mì thì ngày cuối năm bao giờ cũng là ngày bận rộn nhất và bội thu nhất.

Ở Hokkaitei, mọi người phải làm việc liên tục từ sáng đến đêm. Tuy vậy đến sau mười giờ tối thì chỉ còn vài khách nán lại trong tiệm chứ không có thêm khách mới tới Hokkaitei nữa.

Thay mặt chủ quán – một người vô cùng tốt bụng nhưng khó gần, vợ của ông, hay được khách quen gọi là Okami-san, nghĩ rằng đây là thời điểm thích hợp, nên đã để để nhân viên làm thêm giờ về nhà với số tiền thưởng bằng với tiền công toàn thời gian như món quà đặc biệt cho một ngày bận rộn, kèm theo vài vắt mì soba cho gia đình của họ. Cánh cửa chậm rãi mở ra khi vị khách cuối cùng ra về và tiệm mì chuẩn bị nghỉ bán. Một người phụ nữ khoác chiếc áo khoác dài kẻ caro lỗi thời cùng hai đứa con trai mặc hai bộ đồ thể thao mới giống hệt nhau, một đứa sáu tuổi và một đứa đã lên mười, bước vào cửa hàng.

“Xin chào quý khách. Tôi có thể giúp gì được cho quý khách?” bà chủ ngập ngừng nói.

Người phụ nữ bẽn lẽn trả lời, “Ừm… chúng tôi muốn ăn kake-soba*… một bát kake-soba… được không?”

Đằng sau lưng cô, hai đứa trẻ lo lắng ngước nhìn mẹ chúng.
“Ồ được thôi. Xin mời đi lối này.”

Bà dẫn họ vào bàn gần với lò sưởi, và nói to với người chồng đang đứng trong quầy.

“Một kake!”

Nhìn ba người khách một lúc, ông trả lời, “Được, một kake!” và bắt đầu luộc một nắm rưỡi mì soba trong chảo.

Thường thì một bát mì chỉ được có một vắt soba thôi. Nhưng ông đã luộc một nắm rưỡi rồi cho vào bát mà không nói cho họ biết. Vài phút sau, ba người chúi đầu vào bát mì trên bàn và nói chuyện. Tiếng của họ vọng đến quầy.

“Mm, ngon quá trời,” cậu con trai lớn nói.

“Mẹ cũng ăn đi,” đứa út cất lời rồi gắp một miếng đưa lên miệng người mẹ.

Sau khi ăn xong, họ trả 150 yên cho bát mì và nói, “Cảm ơn ông bà rất nhiều. Mì thực sự rất ngon,” rồi họ cúi đầu chào và rời đi.

Ông chủ và vợ mình đồng thanh nói, “Cảm ơn quý khách! Và chúc mừng năm mới!”

Rồi năm tiếp theo họ lại bận rộn như thường lệ, và ngày 31 tháng Mười hai lại tới.

Năm này so với năm trước còn bận rộn hơn. Khi đồng hồ chỉ đến con số mười, và ngay khi mọi người chuẩn bị kết thúc ca làm, cánh cửa mở ra và một người phụ nữ cùng hai bé trai bước vào.

Bà chủ nhớ ra đây chính là vị khách cuối cùng của năm ngoái ngay khi bà nhìn thấy chiếc áo khoác kẻ đó.

“Ừm… liệu chúng tôi… có thể gọi mì kake-soba… một bát… được không?”

“Đương nhiên là được rồi. Xin mời đi lối này.”

Bà lại đưa họ đến đúng chiếc bàn năm ngoái và nói to với ông chủ.

“Một kake!”

“Được, một kake!” và ông chủ nhóm lại bếp lò vừa tắt.

“Này, hay làm ba bát đi, coi như giảm giá?” bà thì thầm vào tai ông.

“Không. Nếu làm thế họ sẽ thấy áy náy.” Ông nói, rồi lại lấy chảo luộc một nắm rưỡi mì.

Thấy thế, người vợ mỉm cười và nói, “Ông đúng là một người tốt bụng, dù trông ông rõ là sưng sỉa.”

Ông chủ không nói gì và lại cho ra một bát nắm rưỡi mì soba.
Hai người đứng hai bên quầy, lại nghe được những gì người mẹ và hai đứa con nói với nhau khi ăn mì.

“Mm, ngon quá,” một đứa nói.

“Mẹ ơi. Thế là mình lại được ăn mì soba ở Hokkaitei nữa rồi,” đứa còn lại nói.

“Mẹ hy vọng năm tới chúng ta lại được ăn,” người mẹ nói.
Sau khi ăn xong, họ trả 150 yên và rời đi.

“Cảm ơn quý khách! Chúc mừng năm mới!” ông bà chủ nói với họ đúng câu chúc mà họ đã nói vô số lần vào ngày hôm đó.

Năm tiếp theo cửa hàng tiếp tục buôn may bán đắt, rồi đêm Giao Thừa lại tới. Khoảng tầm hơn chín giờ rưỡi tối, dù không ai nói với nhau câu gì, ông bà chủ của tiệm Hokkaitei đều lo lắng đến đứng ngồi không yên.

Khoảng mười giờ hơn, ông chủ cho phép nhân viên về nhà, sau đó nhanh chóng lật lại tấm bảng giá trên tường có ghi giá đã tăng mùa hè vừa qua: từ ‘200 yên một bát kake-soba’ trở thành 150 yên.

Và người vợ cũng nhanh tay lấy tấm bảng ‘Bàn đặt trước’ ra để lên bàn số hai.

Đúng mười giờ rưỡi, người mẹ và hai đứa con lại tiến vào cửa hàng như thể họ chỉ đợi đến lúc khách ăn về hết. Đứa lớn hơn giờ đã mặc đồng phục cấp hai, trong khi đứa nhỏ hơn đang mặc cái áo len của anh nó thải lại; dù nhìn có vẻ hơi rộng. Nhưng người mẹ vẫn mặc đúng cái áo khoác caro đã bạc màu năm ấy.

“Xin chào. Chúng tôi có thể giúp gì cho quý khách?” bà chủ mỉm cười với họ.

“Ừm… cho chúng tôi mì kake-soba… hai bát… được không?”

“À được chứ. Mời đi lối này.”

Bà dẫn họ đến cái bàn quen thuộc và nhẹ nhàng nhấc cái bảng “Bàn đặt trước” lên. Rồi bà lại nói lớn với chồng.

“Hai kake!”

“Ok, hai kake!” và rồi ông cho ba vắt mì vào chảo.

Từ tiếng cười vui vẻ của ba mẹ con, có thể đoán được cuộc nói chuyện quanh hai bát mì sôi nổi đến nhường nào.

Người vợ trao đổi ánh mắt với chồng mình và mỉm cười khi bà nghe thấy cuộc nói chuyện ấy. Và người chồng lại bưng khuôn mặt cáu kỉnh ra và gật đầu.

“Các con, mẹ muốn nói lời cảm ơn tới cả hai đứa,” người mẹ nói.

“…Cảm ơn bọn con?… Vì điều gì?” đứa nhỏ hơn hỏi.

“Thú thật là, đã có tám người bị thương vì tai nạn người cha quá cố của các con gây ra… Mẹ phải trả họ 50,000 yên mỗi tháng phí tổn không được bảo hiểm ô tô chi trả.”

“Con biết,” đứa bé lớn hơn đáp lại.

Ông chủ và vợ mình không thể làm gì khác ngoài việc lắng nghe mẹ con họ.

“Hạn của lần trả tiếp theo là tháng Ba tới. Nhưng hôm nay mẹ đã trả hết nợ rồi.”

“Oa! Mẹ làm được thiệt sao?” đứa con lớn lại nói.

“Phải. Jun thì đi chợ nấu bữa tối mỗi ngày, còn con thì đi giao báo sáng chiều. Nhờ hai đứa mẹ mới có thể chú tâm làm việc mà không phải lo nghĩ điều gì. Họ trả thêm cho mẹ một khoản vì làm việc chăm chỉ. Thế nên mẹ mới trả được hết nợ.”

“Hoan hô mẹ! Con rất vui khi nghe điều này. Nhưng từ giờ con vẫn sẽ lo cơm tối đấy,” đứa con nhỏ nói.

“Con cũng sẽ tiếp tục đi giao báo. Này Jun, cùng cố gắng nhá!” đứa con lớn tiếp lời.

“Cảm ơn, cảm ơn hai đứa rất nhiều!”

“Giờ thì con nghĩ đã đến lúc bật mí bí mật này. Jun và con đã giấu mẹ một chuyện. Đó là… mẹ có nhớ thông báo từ giáo viên lớp của Jun không? Nó nói về buổi họp phụ huynh vào Chủ nhật tháng Mười một… Giáo viên của Jun có đưa thêm cho nó một bức thư gửi cho mẹ vào cùng ngày – “Bài văn của Jun đã được lựa chọn trong những bài của Hokkaido, và nó sẽ được gửi tới Kỳ thi Văn Quốc gia. Vì thế con định để Jun đọc bài văn của mình vào ngày họp phụ huynh. Jun giấu lá thư không cho mẹ biết vì nó sợ nếu mẹ biết được thì mẹ sẽ nghỉ làm. Nhưng bạn bè của Jun có kể cho con, nên… hôm đó con đã tới thay mẹ.”

“Ồ… Mẹ hiểu rồi… Sau đó thì sao?”

“Giáo viên nói cô ấy đã yêu cầu toàn bộ học sinh viết bài văn với đề bài ‘Sau này em muốn trở thành người như thế nào?’ và Jun đã viết ‘Một bát mì kake-soba’ làm tiêu đề bài văn của nó. Rồi cô giáo yêu cầu nó đọc lên. Khi mới nghe, con biết rằng thằng bé viết về chúng ta ở Hokkaitei. Và con nghĩ trong đầu sao nó lại viết về chuyện đáng xấu hổ như vậy cơ chứ. Trong bài văn, thằng bé viết về người bố đã qua đời vì tai nạn giao thông, để lại cho gia đình một khoản nợ khổng lồ; người mẹ phải đi làm từ sáng sớm đến tối khuya; còn con thì đi giao báo… thằng bé đọc hết tất cả. Và rồi trong đêm 31 tháng Mười hai, ba chúng ta cùng ăn một bát kake-soba… Ngon biết bao nhiêu! Ba người một bát… nhưng ông bà chủ luôn nói với chúng ta ‘Cảm ơn quý khách! Chúc mừng năm mới!’ Đối với nó, câu nói ấy như thể đang nói với chúng ta rằng ‘Đừng bỏ cuộc! Chúc may mắn! Cố lên mà sống!’ Rồi Jun đọc to rằng khi nó trưởng thành, nó sẽ trở thành một ông chủ tiệm mì soba, một người có thể nói với khách hàng của mình bằng chất giọng hào sảng, ‘Chúc may mắn và hãy sống một đời vui vẻ!’”

Ông chủ và vợ mình đang nghe trộm sau quầy nghẹn ngào cúi người xuống, mỗi người cầm lấy một đầu khăn mà chấm nước mắt.

“Sau khi Jun đọc xong bài văn, giáo viên nói, hôm nay anh trai của Jun đã đến đây thay mẹ mình. Hãy hỏi cậu ấy cảm nghĩ nhé.’”

“Thế rồi con nói gì?”

“Đó là một yêu cầu quá bất ngờ, nên lúc đầu con chẳng nói được gì cả, nhưng mà cuối cùng con cũng nói. Các bạn nhỏ à, cảm ơn vì đã luôn chơi cùng em trai tôi. Thằng bé luôn lo bữa tối mỗi ngày, vì thế tôi sợ nó sẽ gây ra nhiều rắc rồi cho các em vì nó luôn bỏ ngang buổi sinh hoạt câu lạc bộ để về nhà. Và ngay sau khi thằng bé bắt đầu đọc bài văn ‘Một bát kake-soba’ nó viết, tôi liền cảm thấy xấu hổ. Nhưng rồi khi tôi nhìn thấy Jun ngẩng cao đầu, lắng nghe từng lời đọc to và dõng dạc, tôi nhận ra… điều đáng bẽ bàng hơn phải là việc tôi đã thấy xấu hổ chỉ một bát mì soba… Tôi phải ghi nhớ sự can đảm của mẹ khi gọi một bát mì kake-soba vào ngày hôm đó… Jun và tôi sẽ vẫn cùng nhau giúp đỡ mẹ. Và rồi con hỏi bọn trẻ, ‘Liệu các em có tiếp tục làm bạn với Jun không?’”

Họ cùng nhau ăn bát mì soba Giao Thừa trong hạnh phúc, họ yên lặng nắm lấy tay nhau; cùng cười và đập tay lên vai nhau – cảnh tượng hoàn toàn khác hẳn năm trước – rồi họ trả 300 yên, cúi đầu thật sâu và nói “Cảm ơn rất nhiều. Mì ngon lắm ạ.”

Ông chủ và vợ mình nói với những vị khách cuối cùng của năm bằng giọng thật to.

“Cảm ơn quý khách. Chúc mừng năm mới!”

Một năm nữa lại trôi qua.
Ở Hokkaitei, từ chín giờ họ đã đặt tấp bảng “Bàn đặt trước” lên chiếc bàn số hai quen thuộc. Nhưng người mẹ và hai cậu bé không xuất hiện. Năm tiếp theo, và năm tiếp theo nữa, họ vẫn luôn giữ bàn số hai cho ba mẹ con, nhưng rồi họ cũng không hề tới.
Ông chủ tiệm Hokkaitei tân trang lại tiệm mì, sắm sửa bàn ghế mới. Nhưng chiếc bàn số hai và cả ghế cũ thì vẫn để lại. Chúng nằm lọt thỏm trong những chiếc bàn chiếc ghế mới tinh.
“Sao lại có bàn ghế cũ ở đây?” vài vị khách thắc mắc.
Ông bà chủ kể cho họ nghe về câu chuyện ‘một bát mì kake-soba’ và nói thêm rằng việc giữ lại bàn cũ khiến họ có thêm động lực, và rằng một ngày nào đó khi ba vị khách đó quay lại, ông bà muốn họ ngồi ở đúng vị trí ấy.
Câu chuyện được truyền tai nhau qua lời kể của những vị khách hàng về một chiếc bàn hạnh phúc. Thực sự chiếc bàn đã trở nên nổi tiếng: nhiều nữ sinh đi một đoạn đường dài để đến đây ăn mì soba; vài cặp đôi trẻ chờ đến khi khách ăn trước đó rời bàn mới ngồi vào đúng chiếc bàn hạnh phúc gọi đồ.

Vào Giao Thừa vài năm sau đó, những người bạn của chủ tiệm kết thúc công việc trong ngày của họ và quyết định tụ tập cùng nhau, những người này cùng chủ quán thân như anh em trong nhà.

Sau nhiều năm họ vẫn luôn duy trì tổ chức sự kiện thường niên: đến Hokkaitei và ăn mì soba-cuối-năm rồi sau đó đến thăm ngôi đền gần nhất cùng tất cả bạn bè và thành viên trong gia đình, cùng lắng nghe tiếng chuông giao thừa ngân vang.

Sau chín rưỡi, chủ hàng cá cùng vợ tới đầu tiên mang theo một đĩa sashimi cỡ lớn, rồi sau đó là hơn 30 người nữa tới, người mang theo rượu sake, người khác lại mang món nhắm, dần dần không khí trở nên náo nhiệt hơn.

Họ đều biết câu chuyện về bàn số hai, nhưng họ không bao giờ nói ra việc những người khách năm xưa có lẽ sẽ không bao giờ quay trở lại. Nhưng dù vậy họ vẫn không ngồi vào bàn đặt trước đó trong đêm Giao Thừa. Họ ngồi kề vai nhau ở góc bên cạnh bàn chỉ rộng bằng một chiếu tatami để tiện cho những người đến sau cùng tham gia.

Khoảng mười giờ không khí đã vô cùng sôi nổi: có vài người đang ăn uống, giúp ông chủ nấu ăn, lấy nguyên liệu từ tủ lạnh ra; vài người khác lại nói chuyện về giảm giá cuối năm, đi bơi ngoài biển, có con có cháu, v…v… Và rồi cửa trước mở ra. Mọi người đều ngừng nói chuyện khi có người ngó vào.

Hai chàng trai trẻ mặc áo khoác, cầm trên tay một chiếc áo dạ dài bước vào tiệm mì. Họ đều thở dài và không khí náo nhiệt trong cửa tiệm lại quay trở lại. Nhưng ngay khi bà chủ cố nói lời xin lỗi vì bàn đều đã được đặt hết rồi, một người phụ nữ mặc kimono bước vào đứng giữa hai chàng trai. Tất cả mọi người đều nín thở và dỏng tai lên nghe.

“Liệu chúng tôi có thể gọi…kake-soba… ba bát mì kake-soba, được không?”

Bà chủ tiệm thay đổi ngay lập tức khi nghe thấy giọng nói của người phụ nữ. Ký ức mà bà chưa bao giờ quên, đâu đó mười năm về trước, người mẹ và hai đứa con trai xuất hiện, bỗng dội lại trong tâm trí bà.

Bà nhìn về phía chồng mình, mắt ông đang mở lớn và nhìn họ chằm chằm, rồi bà lại nhìn về phía ba người khách vừa bước vào.

“À… cô… cô…” bà bối rối.

Một trong hai chàng trai nói.

“Chúng cháu là ba người đã đến đây vào ngày cuối cùng của năm vào 14 năm về trước, gọi một bát mì kake-soba cho ba người, mẹ cháu, em trai cháu, và cháu. Chúng cháu đã được khích lệ bằng bát mì kake-soba ấy. Nhờ nó mà ba người nhà cháu mới có thể cùng nhau bước tiếp. Sau đó, chúng cháu chuyển đến nhà ông bà ngoại ở quận Shiga. Cháu đã đỗ Kỳ thi Quốc gia và trở thành bác sĩ vào năm nay, hiện tại đang làm việc tại bệnh viện chi nhánh thuộc Đại học Kyoto với tư cách một bác sĩ khoa nhi nội trú, và tháng Tư tới đây cháu sẽ làm tại Bệnh viện Đa khoa Sapporo. Lần này cháu tới Sapporo là để gặp những đồng nghiệp cháu sẽ làm việc cùng lần đầu, và tới thăm mộ cha cháu, kể chuyện cho ông nghe. Cháu đã nói chuyện với em trai, người cuối cùng đã không trở thành ông chủ tiệm mì, nhưng hiện đang làm việc tại một ngân hàng ở Kyoto về kế hoạch xa xỉ nhất trong cuộc đời chúng cháu… đó là tới Hokkaitei cùng mẹ vào đêm Giao Thừa và gọi ba bát mì kake-soba.”

Nước mắt lăn dài trên má ông chủ tiệm mì cùng người vợ khi họ gật đầu và lắng nghe chàng trai trẻ nói.

Nghe đến đây, chủ một cửa hàn tạp hóa đang ăn mì soba ở bàn gần cửa trước vội nuốt nốt mì và đứng lên.

“Này ông! Chần chừ cái gì nữa! Ông đã chờ mấy vị khách đặt bàn mười giờ đêm Giao Thừa cả mười năm nay rồi còn gì. Người ta đến rồi đây này. Dẫn họ vào bàn đi thôi!”

Bà chủ vỗ vai ông chủ tiệm tạp hóa, bình tĩnh lại, rồi la lên,
“Xin chào! Chúng tôi đang chờ quý khách đây! Mời đi lối này. Ba mì kake bàn số hai!”

“Ok, ba kake!” người chủ tiệm trả lời bằng gương mặt cáu kỉnh giờ đã nhòe đi vì nước mắt.

Và rồi không hề báo trước, một tràng pháo tay giòn giã vang lên từ những vị khách trong cửa tiệm.

Ngoài kia, cơn mưa tuyết nhỏ rơi được một lúc bỗng dừng lại, gió tháng Một luồn qua tấm rèm noren** vào trong tiệm mì Hokkaitei, vẫn đang sáng chưng bởi ánh sáng phản chiếu trong những bông tuyết đầu mùa.❞

____

Chú thích:
* Kake-soba: Mỳ soba nóng trong nước dùng, bên trên có rắc hành lá xắt lát mỏng, và có lẽ là một lát kamaboko (bánh cá), không kèm các loại topping thường thấy khác.
Ảnh: https://c2.staticflickr.com/8/…/11495323335_7d0a2c9dd2_b.jpg

**Noren: Là một tấm rèm ngăn truyền thống của Nhật Bản, được treo trước phòng, trên tường, tại lối ra vào cửa chính hay trên cửa sổ. Noren thường có một hay nhiều vết cắt dọc từ mép dưới của tấm noren tới gần đến mép trên. Khe hở giữa noren giúp người bên ngoài có thể nhìn thấy một phần bên trong. Noren có hình chữ nhật và có thể tạo thành từ nhiều chất liệu với kích cỡ, màu sắc và hoa văn, họa tiết cũng khác nhau. Noren thông thường được che trước các cửa tiệm và hàng quán như một phương tiện che nắng, gió và bụi, ngoài ra còn là không gian dùng để quảng cáo, ghi tên cửa tiệm.
Ảnh: https://gakumonsusume.files.wordpress.com/…/08/image-281.jpg
https://gakumonsusume.files.wordpress.com/20…/…/image225.jpg

Nguồn: https://www.facebook.com/RecordsofSuga/posts/855519071286980/

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *